Chào mừng quý bạn đến với blog Chuỗi Ngọc.

Pages

Friday, January 23, 2015

Ghen

(Em có ghen nhiều không em)
Ơ ai thèm ghen với người quá khứ
Hờn làm gì những điều xưa cũ
Khi tương lai ảo ảnh thì dĩ vãng vô hình
Hiện tại nhiều đêm không ngủ
Có phải vì em ghen?

(Vậy em ghen chút chút hả em)
Em nói rồi mà anh
Ai thèm quan tâm chuyện đời lữ thứ
Bận lòng chi khối tình anh lũ khũ

(Sao em hay giận anh)
Vì… em nói rồi đó…
(Sao bực anh được hở)
Vì…em như củ hành tây với lớp vỏ ngoài khô sần xù xì
Để giấu che hương vị cay nồng ngọt nét yêu thương từ trong sâu thẳm
Vì… em như nước mặt hồ bình yên
Mà dòng chảy tâm can luôn xôn xao sóng biếc
Vì… em như bờ cát dài tưởng nằm im
Nhưng xa ngút chân trời vẫn dặn lòng thương nhớ
… Một dòng trôi…
Cứ cuốn xoay cứ nhấn chìm cho hồn mệt đứ
Dù anh có ngàn lần tự thú
Có hoàn nguyên con tim bối rối
Có giả bộ hiền lành như chiên ngoan xưng tội
Em chả thèm ghen tí tị tì ti
Em chả ghen nhiều ghen ít làm chi

Nhưng mà anh ơi
Bóng gió mây trời
Em biết em ghen hơn mọi thứ trên đời
Em biết em ghen hơn tất cả mọi người
Em biết em ghen hơn mấy cô nàng anh đã quên rồi
Nên cứ giận anh thôi

Ơi cái ghen ngầm mà như sóng giạt
Cái giận thầm mà như băng trôi
Nỗi bực tức nấu nung như diệm sơn chờ giờ phún xuất
Làm sao nói cho vơi niềm tâm cảm
Anh biết không thì ra em tưởng hiền lành mà chao ôi ghen dữ lắm
Ghen cả khi thức lẫn khi mơ ngủ
Ghen không biết bao nhiêu cho đủ
Nên cứ giận anh thôi
... 

: “… sao không tìm em sớm một giây không ngược thời gian chờ em thêm vài phút cho em được một đời hạnh phúc để bây giờ em giận quá hóa ghen…”

Khung Cửa Hẹp



Ta gặp nhau  nơi khung cửa hẹp
Hun hút sâu là mây gió lao xao
Vạt nắng chiếu lưng chừng đứng nép
Thoáng ngập ngừng pha lẫn nao nao
Nơi gặp nhau lối đi – về đều hẹp
Bóng thời gian choáng mất lâu rồi
Còn xa xót tháng ngày qua em muốn dừng hay đi tiếp?
Khi dư hương lem lấm mắt cùng môi

Thì đừng để em phải xa anh nữa
Cánh cửa lòng đóng - mở mấy lần
Đau…
Đừng để em một mình. Như đốm lửa
Giữa mịt mù gió lốc
Lửa tàn mau

Đừng để em một mình nơi khung cửa
Gót chông chênh
Không biết lối vào – ra
Sẽ vấp ngã nơi bậc thềm
… Bao lần nữa?
Vì bên ngoài trời đất quá bao la

Đừng để em lửng lơ miền hạnh phúc
Có góc phố
Có con đường chân đi miết thành quen
Có ánh mắt
Có bờ môi luôn thao thức
Có phương trời
Có nhiều người nhắc gọi tên

Đừng để em phải đổ xô vào nhớ
Có rất nhiều kỷ niệm khó mà quên
Có…
Bao điều xưa-nay  mới-cũ lạ-quen dữ-hiền chung-riêng sóng gió-bình yên
Anh biết rồi đó
Cứ vây lấy đời em

Này cô bé
Nói nhiều ghê đưa tay đây anh dắt em đi tiếp
Thì tay em đã trao hết anh mà
Ừ mình cùng nắm tay nhau em nhé
Bàn tay anh mười hoa tay rất đẹp
Sẽ dắt em đi khắp cõi ta bà

Friday, December 26, 2014

Đêm Noel Màu Men Thơ

Đêm Noel Màu Gì? Là bài thơ tôi viết năm nào và… năm nay đêm Noel màu gì vẫn là dấu chấm hỏi trong tôi.
Và mỗi năm đến Noel tôi thường tự hỏi mình câu này để rồi lại viết bài thơ về nó, có lẽ cho đến khi biết được màu của đêm Noel hoặc mãi mãi là đêm không màu thì tôi mới thôi viết bài thơ đêm Noel.

Có một thứ không là rượu mà làm người ta ngây ngất men say. Bài thơ năm nay tôi không biết có phải là màu sắc thật của đêm Noel hay chưa nhưng nó chính là thứ men đó:
Đêm Noel Màu Men Thơ

... phải không anh?
hay là em tưởng tượng vậy thôi!
em lại viết bài thơ đêm noel
trang giấy ố vàng mà nét uyên nguyên còn đầy tha thiết
đêm noel màu gì? em không biết!
màu men thơ say quá chừng hay da diết đêm không màu

noel năm nay chẳng hiểu sao
chiếc áo năm nao bỗng ấm lòng hơn năm cũ
"lửa hồng cuối năm" tí tách reo vui
... chờ bình minh tự thú
... chờ đôi mắt đánh rơi một ánh nhìn - ghét gì đâu!

khi tâm hồn cùng hướng về nhau
những vì sao cũng lạc đường quên nhấp nháy
dòng suy tư ấm áp trong nôi trăng nằm đong đưa nhún nhảy
mặc kệ bốn phương trời xoa xuýt lạnh
... một mùa đông

bài thơ đêm noel anh biết không?
lan tỏa chất men đắm say lòng
... như ly rượu sóng sánh hương thơm hồi ức
... như cái lạnh cồn cào tháng năm thổn thức
... như hai ngọn lửa no trời khúc khích chụm đôi đầu

kìa những bông tuyết bay xuống như những vì sao
ta cũng vậy rơi vào nhau
là gió bấc bay vào lá phong dụi nhớ
có điều gì tự nhiên như là hơi thở
nên trái đỏ trong lồng ngực cứ bồi hồi ngân nhịp khúc noel

... phải không anh? hay là em tưởng tượng vậy thôi!... 


Noel 2014

Monday, December 8, 2014

Chiều Say Mất Rồi...

Chiều nghiêng
… chút nắng bờ vai.
mơn man sợi nhớ tóc mai vắn dài
nồng nàn rớt lại trên tay 
đêm về ủ mộng
thương hoài mùi hương

Say say
… chút mật thơ nhau
… chút thương
… chút giận
đem vào men yêu
chuốc trong tim, sớt cho đều
hai đầu vành nhớ
… chút liều lĩnh môi

Mất trang kỷ niệm ban xưa
vu vơ lại chép vần mơ cùng người 
thời gian lỡ nhịp thơ rơi 
níu không gian lại
… chút thôi 
cũng gần 

Rồi mưa gọi nắng
ngân nga
nắng ươm trong mắt
mưa sà vào môi
một ngày mưa nắng chung đôi
hai mình
anh nhỉ
góc trời đa đoan 

Friday, October 24, 2014

Sợi Tóc Đa Đoan

... vì em đa đoan đến từng cọng tóc...

Xếp lại nếp áo thơ
Còn vương ánh hoàng hôn đang úa đắng
Chợt đau trong tim cái đau nín lặng
Anh đâu biết mắt em cay!

Tâm hồn muốn bao dung mà tim em quá gầy
Nên chiếc lá cứ rơi trên mặt đường yên ắng  
Và chân đi không đừng đặng
Dù không vui... nhưng... như thế - mới là em

Thời gian ơi sao chẳng dài thêm
Để hai vì sao bên nhau bầu trời tình yêu lớn mãi
Không gian ơi ước sao ngắn lại
Để con đường không tên lạc cả lối đi về

Phải đâu mình quá mải mê
Tại tâm hồn anh rêu phong phủ dầy ngày xưa ấy
Còn em mong manh như lúa non thì con gái
Vạt lụa đào lung linh dấu chân son

Phải đâu mắt em buồn còn muốn buồn hơn
Vì nét đa đoan đã ươm mầm từ chân tóc
Nên hôm nao bỗng nhiên em bật khóc
Xin anh hiểu cho rằng: tại… con bé hay ghen

Chẳng biết rồi sẽ còn giận dỗi nào thêm
Sẽ đau nhói điều gì trong tim ngực nữa
Như khối u lành chẳng bao giờ xơ vữa
Cứ âm ỉ mấy trăng tròn buồn mãi chưa tan

Anh – đừng để em mắt lệ thấm long lanh
Đừng bao giờ để em phải khóc
Vì em – đa đoan đến từng cọng tóc
Sợi buồn nào rồi cũng rớt vai anh

Tuesday, October 21, 2014

Nếp Xinh Áo Lụa


Biết là có nhớ có quên 
Vị tình yêu lúc mặn nồng khi buồn tẻ 
Như cánh sen thơm ướp dư hương lặng lẽ
Em cũng vậy…
Lúc chu môi nguýt lườm khi cong mỏ dễ thương   
Làm anh ngủ mê thả trôi ánh dương buồn

Biết là mặt trời rồi có lúc hoàng hôn 
Lá trút rơi vàng, vàng bao chiều kỷ niệm 
Mai bình minh lên còn tin yêu nguyên vẹn 
Hay thiên di mải miết cánh bay tìm
Em đi rồi…
Làm sao trốn đâu yên?  

Biết là có còn gọi tên 
Những dấu yêu xưa sẽ về vo tâm trí
Cọng tóc se hương sẽ nồng thêm mùi vị  
Trói hồn mình vào huyền thoại hôm nao
Em dỗi hoài…
Anh đếm sao trời sợ tầm nghĩ lạc phương nhau
 
Biết là cuộc tình có muôn vẻ muôn màu 
Nên tóc em đây hãy cài mây ngũ sắc
Này tay em đây anh vỗ về ngoan giấc 
Cho mảnh trăng cong thổn thức bao điều 
Em nhớ là…
Ta yêu biết bao nhiêu

Thì ta cùng leo dốc tình yêu 
Để tuột trôi những buồn xưa rang tim ngực 
Trên đỉnh mơ chỉ đôi ta và trời xanh ngút 
Em thả thơ…
Nơi nếp xinh áo lụa thơ ngây
Chấp chới hồn anh níu gọi chân mây

Trái Tim Em Là Thơ

(trái tim em là thơ

cho sầu vương ý tơ)

Viết cho anh bài thơ
Có nắng có mưa có bốn mùa hoa nở
Có chiếc lá cuốn theo biển đời trăm ngã
Vẫn xuôi về nơi ấy thuở hồn nhiên

          Em đã hiểu từ em
          Tâm hồn chứa thật nhiều cơn sóng
          Như mùa yêu ôm ngày dài tháng rộng
          Trái tim thơ thương hạt cát xa bờ

Viết cho anh bài thơ
Những dòng chữ reo vui tỉ tê hạnh phúc
Rồi nhoi nhói trong tim râm ran lồng ngực
Nhòe nhoẹt vết xước cào

          Em đã hiểu từ đâu
          Tình yêu cứ lớn dần như cây trồng gần nguồn nước mát
          Cho hồn anh bao năm nhánh khô sâu vùi đất
          Nghe tiếng thơ, rễ đắng biết mộng mơ…

Viết cho anh bài thơ
Lời nhớ thương dỗ dành em thích ghê vậy đó
Chênh chao lắm rồi giấc chiêm bao bờ cỏ
Cọng rơm vàng ai buộc tóc mây trời

          Em đã hiểu người ơi
          Này thích này thương này yêu này nhớ
          Dù chập chùng muôn sóng vây cuồng nộ
          Thuyền thơ ta ra khơi…